Vô tư…

Anh em mình vô tư đi – Ảnh chụp trên đường Trần Hưng Đạo – Hà Nội, sáng ngày 19-8-2011

Photobucket

Photobucket

Anh em vô tư được, sao chị em lại không nhỉ??? – Ảnh chụp tại ngã 5 Trần Hưng Đạo – Lê Thánh Tông – Trần Thánh Tông – Hàn Thuyên, Hà Nội – sáng ngày 07-09-2011

Photobucket

20 nghìn đồng…

Mới chuyển về nhà mới ở đầu đường Trần Hưng Đạo. Xuống đăng kí gửi xe vé tháng, 100k, ơ hay, chủ nhà cũ bảo là chỉ 80k thôi nhỉ???!!!

Hê hê, thằng cha này chắc nghĩ mình mới về, nhìn mặt thấy hiền, đeo kính bụng to chắc là dân lành, nên bắt nạt mình chắc???!!! Chú thích thì anh chiều, anh đâu có ngán. Thích thì anh gửi chỗ khác, cần quái gì. Còn cái kiểu thích ma cũ bắt nạt ma mới thì chú nhìn lại biển số anh nhé!!!

Thôi anh, quay về, có 20k, coi như cho người ta. Anh gây chuyện ở đây, thì mình còn sống làm sao. Bỏ qua cho người ta đi!!! Được rồi, chiều em vậy, được chưa, đừng xị mặt ra nữa…

Sáng dậy, lò mò vào nhà lão Dũng già, thấy lão này thông báo lên làm việc với số 7. He he, tự nhiên thấy bật cười với chính mình. So với những việc khó chịu khác thì chuyện của mình chỉ là muỗi. Với lại, dân mình phải thương nhau, mình vẫn hay hô hào như thế mà. Cảm thấy thương hại cho người trông xe nghèo, giá như cuộc sống của người dân mình khá hơn, chắc không có cảnh lần hồi kiếm từng đồng từng hào, đến mức cùng người Việt với nhau mà phải moi móc nhau như thế!!!

Hóa đơn đỏ và cách hành xử của nhân viên bưu điện…

Photobucket

Công ty có chế độ tài trợ 200 nghìn tiền điện thoại. Phi ra bưu điện Cầu Giấy, em mua cái thẻ Vina 200, chị viết cho em cái hóa đơn với – Viết ra tờ giấy này, chữ to vào, tôi mới đọc được – Vâng ạ …Chị ơi, cái này không viết tắt được, trung tâm phải ghi rõ là trung tâm, không viết tắt là t2 được – Úi giời, viết thế này thì có sao – không được chị ạ, kế toán bên em yêu cầu không được viết tắt và gạch xóa – thế thì tôi viết thêm vào và đóng dấu nhé – vâng, nếu không được thì chị đổi lại cho em hóa đơn khác nhé…

Kế toán : cái này không được anh ơi, đem viết lại đi.

Sáng sau lượn ra bưu điện – ui giời, rách việc, có cái hóa đơn mà đổi đi đổi lại, mai ra lấy!!!

Sáng sau: nhà em chưa bán được cái hóa đơn nào cả, anh chịu khó đợi nhé.

Sau cả một tuần chờ đợi, đành phải lượn qua bưu điện Hoàng Sâm, mua cái thẻ khác, mất toi 200, mới có hóa đơn về thanh toán.

Trên đây là câu chuyện nhỏ, về việc mua thẻ điện thoại và viết hóa đơn của nhân viên bưu điện. Nguyên tắc là người kế toán phải viết đầy đủ họ tên, địa chỉ, mã số thuế mà khách hàng đưa. Nhưng có nhiều người, cho dù có học hành đầy đủ, nhưng với sự tắc trách, quen thói cửa quyền, viết sai thì cãi lấy được, lấp liếm cho qua chuyện, còn khách hàng phải mất thời gian, tiền bạc và công sức thì đó không phải là việc của họ!!!

Thử hỏi đến bao giờ, văn hóa phục vụ văn minh, tận tình mới có được ở các nhân viên nhà nước???!!!

Chứng chỉ hành nghề, đoạn trường ai có qua mới biết!!!

Vừa về công ty được mấy tuần, em nhân sự alo: anh chuẩn bị nộp chứng chỉ hành nghề nhé, bổ sung hồ sơ đầy đủ…

Theo lời các đại ka đi trước, trong phong bì ảnh 4×6, nhét sẵn mấy con “trâu xanh” vào, các anh ấy sẽ kiểm tra xem hồ sơ còn thiếu cái gì, các anh ấy sẽ bổ sung cho. Thậm chí, chỉ cần để lại số điện thoại, bao giờ xong các anh ấy sẽ gọi…

Chuẩn bị hồ sơ đầy đủ, phi lên Sở xây dựng HN. Đây rồi, phòng cấp Chứng chỉ hành nghề (CCHN). Ông anh Uông gì Hùng (không nhớ nữa, khoảng 40 tuổi) lướt qua bộ hồ sơ, mở phong bì ảnh xem rồi trả lại. Chậc chậc, chú em cũng đi nhiều đấy nhỉ. Dạ vâng thưa anh, dân công trường thì lang thang suốt. Thế này nhé, mỗi nơi mà chú em đã làm, thì quay về đó, kiếm giấy xác nhận là đã từng tham gia ở đó. Anh ơi, em ra trường năm 2002, đi vào Lilama tổng, nằm đếm cát ở Dung Quất nửa năm rồi mới quay ra. Ông anh cắt ngang, thế thì quay lại đó, yêu cầu lấy giấy thành lập Ban quản lí công trường, giấy xác nhận chú em đã làm việc ở đó….!!!!

He he, anh đùa em chắc, nghĩ bụng thế, có mà điên mới làm được điều này. Năm 2002, Dung Quất còn là một bãi cát chưa san lấp xong và mới dựng hàng rào tạm, bây giờ mấy bố thuộc Ban quản lí đó biến đi phương nào rồi. Anh chơi khó thằng em đây. Thế anh cho em xin số điện thoại, để em alo cho anh hỏi cần bổ sung hồ sơ những thứ gì. Chú em cứ vác hồ sơ lên đây, bọn anh xét duyệt!!!

Lên mạng, vào diễn đàn xây dựng, có ngay một topic của 1 chú, chém là có thể xoay được CCHN. Alo, anh là abc phải không ạ. Em muốn gặp anh một tí. cà phê nào, bây giờ nhé, giá là 2tr7, bớt cho chú em 500, còn 2tr2, gọi là làm quen lấy mối, lần sau có ai chú cứ alo cho anh. Thế anh làm bên Viện à??? (Viện đào tạo cán bộ ngành xây dựng, ngay sau trường Kiến trúc). Không, anh làm ở xyz này thôi, nhưng cũng có quen biết với các bác trên Sở xây dựng HN. Thế CCHN của em là các bác ấy kí ạ??? Uhm (lúng túng tẹo) nhưng không phải là dấu của Sở xây dựng HN đâu, mà là Sở xây dựng các địa phương. Ah, tức là anh gom các hồ sơ này về địa phương, hàng tuần, hàng tháng, các bác trên Sở sẽ về đó, kí một loạt. Anh đúng là cò chuyên nghiệp, nếu là dấu của Sở xây dựng địa phương thì em té về đất Cảng nhà em cho lành, tự nhiên mất toi 2tr2!!!

Phi về thăm thầy u, nhân tiện chạy lên Sở xây dựng Hải Phòng. Em tiếp nhận hồ sơ mặt lạnh như kem, yêu cầu chỉnh sửa hồ sơ 3 lần, chạy đi chạy lại mất đúng 1 sáng. Ơn trời, em ấy không bắt phải có xác nhận của từng công ty tại từng vị trí, chỉ cần công ty cuối cùng xác nhận hiện tại mình đang làm cho công ty này, còn đâu, cá nhân tự chịu trách nhiệm về các lời khai quá trình công tác ở trên. Sau đó, em ấy cũng nhận hồ sơ, phát cho cái giấy xác nhận đã nộp hồ sơ đầy đủ! Cứ thỉnh thoảng gọi điện về, đợt này đang gom hồ sơ lại, các bác trên Bộ chưa kí. Khi nào có đợt, sẽ kí một thể!!! Và sau 8 tháng, chạy lên Sở, nhận được CCHN, mất đúng 200 tiền lệ phí!!!

Sau khi có CCHN rồi, thì hòm thư tràn ngập thư rác của các anh em bên Viện, quảng cáo về dịch vụ chạy CCHN, nhanh, gọn, thậm chí không đủ tiêu chuẩn cũng có thể lo được hồ sơ – thế mới khiếp hãi!!!

CCHN là do hội nghề nghiệp cấp, nhằm xác nhận người có CCHN đã đạt các tiêu chuẩn về nghề nghiệp, và sau một thời gian hành nghề, cần phải sát hạch lại, có thể bị thu hồi lại nếu vi phạm kỷ luật. Nhưng chắc không đâu như ở VN, nó là nơi lộng hành của thói cửa quyền, cơ chế xin – cho, là cơ hội của những kẻ cò mồi làm giàu. Có ai dám đảm bảo, những người được cấp CCHN thông qua đám cò mồi kia, có đầy đủ năng lực để đảm bảo thực hiện các công việc có chất lượng???

Xuống đường – 19.06.11

Photobucket

Tối hôm thứ bảy, đọc thấy tin sẽ có xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc vào ngày hôm sau, thao thức không ngủ được, giật mình mấy lần…

Sáng dậy, đưa Mun đi ăn sáng, đi làm. Mun hỏi, sao hôm nay ăn mặc thế, cười trừ, đánh trống lảng, sợ Mun lại lo nghĩ linh tinh…

Alo cho ông anh, đang ngồi đây rồi, chạy đến bảo tàng, gửi xe xong, phi ra tượng đài, cha mẹ ơi, dân phòng và cơ động đông như kiến, dây thừng bịt bùng khắp chốn. Anh đi đâu, đường này là đường cấm, anh đi đường khác. Nản, yêu nước mà còn bị cấm đường!!!???

Lượn phượn dọc theo Điện Biên Phủ, dân tình thờ ơ ngồi cà phê, cách đó mấy trăm mét, gần trăm con người đang hò hét, la ó, lên tiếng vì chủ quyền Tổ Quốc bị xâm phạm!!!

Lấy xe, chạy về bệnh viện K. Alo, anh đang ở đâu, ngồi cà phê hay đi theo đoàn. Đoàn đi rồi, đang dẫn đầu chụp ảnh đây, ok, em đuổi theo. Phi vào bệnh viện gửi xe, đi bộ đuổi theo đúng 1 vòng tròn. Túm được ông anh đang hò la khản cả cổ. Xông lên nào…

Trưa về, Mun thấy làm sao mà mồ hôi mồ kê vã ra thế kia. Ờ, anh vừa đi biểu tình về mà. Thảo nào, nhìn thấy bộ dạng là nghi rồi. Đi ăn, trưa về, lên mạng, thấy ảnh 2 anh em to đùng ngay các trang, phen này thì chuẩn bị tinh thần đi uống nước chè và đập muỗi nhé, biểu tình này, xách động này…

Cảm nhận sau ngày 19.06.11: Khi lòng yêu nước bị cấm đoán, thì khó có thể huy động tổng lực toàn dân vào trận chiến không cân sức với kẻ thù nham hiểm!!! E rằng đến khi có biến, sẽ có bao nhiêu người đứng lên hưởng ứng lời hiệu triệu???!!!